18:52 EST Chủ nhật, 21/01/2018

Menu

Liên kết website

Bộ giáo dục và đào tạo
Sổ liên lạc điện tử
Sở GD&ĐT thành phố Đà Nẵng
Phòng GD&ĐT quận Liên Chiểu
Thiếu niên online
Tài nguyên GD

Trang nhất » Tin Tức » TỔ NGỮ VĂN

Quang cao giua trang

LỜI TÂM SỰ CỦA CÒ TRẮNG (Cô Lộc)

Thứ tư - 26/03/2014 22:12
LỜI TÂM SỰ CỦA CÒ TRẮNG (Cô Lộc)

LỜI TÂM SỰ CỦA CÒ TRẮNG (Cô Lộc)

LỜI TÂM SỰ CỦA CÒ TRẮNG
LỜI TÂM SỰ CỦA CÒ TRẮNG
Từ xa xưa, loài cò chúng tôi đã di cư từ phương Bắc xa xôi giá lạnh đến miền nhiệt đới để kiếm ăn và tránh rét. Trong những cuộc hành trình đó, chúng tôi nhận ra rằng Việt Nam một đất nước thật là tươi đẹp! Nơi có những khu rừng rậm rạp, những dòng sông như dải lụa, thác nước thơ mộng, rồi cánh đồng rộng lớn bay mỏi cánh, xanh mượt lúa khoai ngập tràn ánh nắng có nhiều tôm cua ốc cá… loại thức ăn khoái khẩu của họ hàng chúng tôi. Thường sau mỗi kỳ tránh rét, khi quay trở về phương Bắc, ai nấy đều béo mầm, dư thừa sức khỏe để chăm lo cho đàn con thân yêu và sản sinh thêm đàn con mới. Rồi không biết từ bao giờ, loài cò vinh hạnh được đi vào thi ca và trở thành nguồn cảm hứng của nhiều thi sĩ. Một lần, đang đậu trên ngọn tre, trong giấc ngủ chập chờn tôi nghe vẳng vẳng mấy câu thơ kỳ lạ “Hai con cò trắng phau phau, ăn no tắm mát rủ nhau học bài”. Các bạn thấy đấy, loài cò xưa nay chỉ biết chăm chỉ kiếm ăn và làm đẹp cho đời, tổ tiên chúng tôi có bao giờ được cắp sách tới trường đâu, vậy mà chúng tôi được ví như những cô cậu học trò chăm chỉ. Vinh dự lắm, sung sướng lắm! Một lần khác khi đang bắt sâu trên khóm tre sau một trường học, bất chợt tôi lại nghe tiếng đọc to “Lặn lội thân cò nơi quảng vắng, eo sèo mặt nước lúc đò đông”. Không còn nghi ngờ gì nữa, tôi hiểu ra rằng không chỉ điểm trang cho những miền quê thêm đẹp đẽ, loài cò còn có vị trí hết sức quan trọng trong đời sống tinh thần của người dân Việt Nam. Nhưng lần này quay trở lại vùng đất tươi đẹp này, chúng tôi không khỏi bỡ ngỡ khi mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi. Những cánh rừng xanh tươi rậm rạp ngày nào giờ đây xơ xác, cây cối trơ gốc, nhiều cánh rừng bị thiêu trụi; bên những dòng sông thơ mộng mọc lên nhiều nhà hàng với tấm bảng to tướng “Đặc sản rừng”. Có nơi người ta còn đào đãi khoáng sản làm cho dòng nước đục ngầu. Mệt mỏi và đói vì phải vượt qua cả chặng đường xa, chúng tôi phải nhanh chóng đi đến vùng đồng bằng để kiếm chút thức ăn lót dạ. Trên đường bay cứ nghĩ đến những khóm tre xanh tốt, những đầm lầy cây cối rậm rạp, nơi làm tổ ấm áp thì nỗi nhớ lại trào lên da diết. Từ xa, chúng tôi đã nghe tiếng máy, tiếng xe, tiếng đất đá ầm ào và những đụn khói đen bốc cao đến tận trời xanh. Đang trong cơn đói lại hít thở phải bụi khói, tôi thấy ngột ngạt tưởng chừng như lả đi. Cũng may lúc đó có ngọn gió tiếp sức cho tôi tiếp tục cuộc hành trình. Về lại vùng quê thanh bình năm xưa chúng tôi hết sức thất vọng, những khóm tre xanh chỉ òn lại rất ít ỏi, thay vào đó là những bức tường kiên cố. Sau rồi chúng tôi cũng tìm được một lùm cây mọc hoang khá xa khu dân cư để trú ngụ. Càng thất vọng hơn khi mỗi ngày chúng tôi những cánh đồng trước đây nhiều tôm cá giờ cũng ít dần đi và thậm chí có những nơi không còn dù chỉ là những chú tép nhỏ xíu. Chúng tôi đang hỏi nhau không biết tại làm sao lại như vậy, thì bỗng thấy một người nông dân từ trong làng đi ra, trên vai khoác cái bình màu xanh to tướng, chĩa cái vòi màu vàng xịt xịt bơm bơm thứ nước màu trắng như sữa, rồi từ dòng nước trắng sữa đó bốc lên mùi nồng nặc thật khó chịu chảy cả nước mắt, nước mũi. Thì ra ông lão phun thuốc sâu cho ruộng lúa nhà mình. Cả đàn đang ngơ ngác thì đột nhiên thấy mấy chú bé đang cùng nhau bê một hộp chữ nhật đen đúa, khá nặng rồi thả đầu dây xuống nước, ngay lập tức cá tôm và nhiều loại thủy sinh giật nãy nằm phơi bụng trắng hếu. Một chú sáo sậu gầy nhom láu lỉnh cất tiếng “Người ta thả bình điện để bắt các đấy các bạn ạ”. Chưa hết sợ hãi thì phía bên kia ruộng lúa, cách chỗ chúng tôi đậu khoảng và trăm mét, mấy người đang xăm xăm đi về phía làng, trên tay họ là xách cò khá nặng. Xót xa thay những đứa bạn vô tội hôm nào còn được bay lả bay la trong lời ru của bà cụ già xóm dưới, mấy bữa trước còn được ví như những cô cậu học trò học giỏi, chăm ngoan, hay như người vợ thân thương tảo tần của Cụ Tú Xương... Vậy mà giờ đây, những đôi cánh mỏng manh bị bẻ quặt ra phía sau, bộ lông trắng phau bị vặt đi hết để lại mảng da tứa máu. Các bạn ạ, tôi sợ lắm cái ngày các thế hệ người Việt Nam sẽ kể cho nhau nghe những câu chuyện về loài cò như hiện nay người ta vẫn làm về loài khủng long hàng triệu năm trước. Lúc đó, cánh cò trắng chỉ còn lại trong trang thơ. Chính lúc này đây, hình ảnh vùng đất Xiberi giá lạnh lại hiện lên. Mắt tôi bỗng nhòa đi khi chợt nhớ về những ngày tháng đẹp đẽ, hạnh phúc nơi xứ sở ngập tràn nắng ấm của miền nhiệt đới. Đột nhiên nhìn thấy mấy que tre bọc thứ nhựa màu vàng đang cắm phía trước, tôi chạy bổ nhào! 

Tổng số điểm của bài viết là: 65 trong 13 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Từ khóa: tâm sự

Những tin mới hơn

Những tin cũ hơn

 

Thông báo

Đăng nhập thành viên

Thống kê truy cập

Đang truy cậpĐang truy cập : 29

Máy chủ tìm kiếm : 1

Khách viếng thăm : 28


Hôm nayHôm nay : 1755

Tháng hiện tạiTháng hiện tại : 40509

Tổng lượt truy cậpTổng lượt truy cập : 1299858